Tản mạn #3 : Khôn Lanh và Khờ Dại

Khắc Nhập (à nhầm Dẫn Nhập)

Chắc khi đọc qua cái tiêu đề, không ít người sẽ nghĩ đây là bài viết lang mang đi so sánh giữa 2 tính từ “Khôn Lanh” và “Khờ Dại”. Nhưng ý định của tôi lại khác hoàn toàn.

Còn nó khác thế nào thì mời đọc tiếp nhaaaa ..

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Khôn vs Lanh

Vâng ! Đọc tới đây có ít bạn đã hiểu được ý đồ đen tối của tôi rồi chứ gì ? kaka

Tôi muốn tách một từ ghép mà 2 từ đơn bổ nghĩa cho nhau khi đứng riêng ra nó lại mang một tầng nghĩa đối lập và khác nhau theo một hướng nào đó.

  • Khôn (tính từ) : có tài suy xét nhạy bén - nguồn Từ Điển Tiếng Việt. Từ này được dùng trong giao tiếp mang nghĩa tích cực, chỉ sự thông minh, nhạy bén.
  • Lanh (tính từ) : tinh nhanh, sắc sảo - nguồn Từ Điển Tiếng Việt. Từ này dùng trong giao tiếp mang nghĩa hơi tiêu cực một chút, kiểu như “ma lanh”, khôn nhưng ranh mãnh, luồn lách, lương lẹo.

Tôi nhớ ngày còn bé, người lớn thường hay dạy thế này : “Mày ra đường thì phải lanh lên, không là bị thua thiệt, bị người ta lừa đó con ạ !”. Lớn lên tôi cũng thấy đúng thiệt !! Làm cái gì mà lanh lẹ luồn lách một chút là công việc gì của bản thân cũng nhanh lẹ hẵn lên. 💪

Giả dụ như nạn kẹt xe vậy, những người lanh lẹ họ đều bay lên vỉa hẹ mà chạy, mặc kệ những người chậm chạp ngu muội đợi chờ trong biển xe hít khói. Một số người ngu muội bỗng giác ngộ ra được chân lý, thế là họ trở nên lanh lẹ theo. Thế mới nói thời thế sinh anh hùng !

Thật đáng tiếc là ai cũng lanh hết thành ra xã hội mất đi tổ chức, vì đứa lanh thì khó mà chịu đựng được sự quản lý quy tắc và ràng buộc.

Còn nhớ thuở mới lên Sài Gòn, tôi cũng đã từng học lanh rất nhanh ! Giờ thì mỗi ngày càng ngu dần … Vì biết rằng tôi chẳng khôn hơn ai, nên chỉ có cách là giảm độ lanh của mình xuống thôi.

Khờ vs Dại

Ngày xưa đi học cấp 3, vài lần tôi viết thơ con nhái vui tặng lũ bạn trong tổ. Bên dưới ký bút danh là Khanh Khù Khờ. 😛 Vì cũng thú thật là trước khi vào học đại thì tôi là một đứa khù khờ lờ tờ mờ chỉ biết học và cắm đầu vào máy tính.

Trùng hợp cái nữa là tên của ba, anh tôi và tôi đều bắt đầu bằng âm KH (đọc là khờ). Má tôi hay đùa : “Tao mà đẻ thêm thằng nữa sẽ đặt tên là .. KH…ÙNG” 😂

Chắc khỏi cần tra từ điển Wiki gì đó thì mọi người ai cũng có thể hiểu 2 từ này nghĩa là gì rồi. Ý ở đây tôi muốn nói là con người ta có thể khờ (ngu) một vài lần nhưng đừng dại (dột). Vì đơn giản : cái dại ắt sẽ mang cái hại, những cái hại nhỏ sẽ góp thành cái bại lớn.

Bạn cũng có thể từng nghe qua câu nói nổi tiếng của Steve Jobs

Stay Hungry Stay Foolish

Tạm dịch là : Hãy cứ đói khát trong ngu muội đi ! 😂

Til next time !


Ref :

  • Cover photo from Google Search Image

Tản mạn #2 : Đổi chác - Cộng tác - Phó thác

Đây là một bài viết trải nghiệm của bản thân.

Đổi chác : Anh cho tôi con cá thác lác, tôi đưa lại anh cọng rác

:)) Nghe thì hơi trào phúng nhưng cơ bản thì nó kiểu kiểu như vậy. Chủ đề này tôi được truyền cảm hứng trong bài giảng phúc âm mà cha giảng hôm qua, đoạn ông Judas Iscariot “đổi” Chúa Jesus lấy 30 đồng bạc. Theo lý mà nói, một cuộc trao đổi 2 bên 2 vật gì đó thì 2 người đó phải có chủ quyền sở hữu vật đó. Đằng này, Chúa Jesus lại bị chính môn đệ mình đem ra đổi chác một cách rất nghịch đạo lý (đúng là bi kịch).

Qua đó, phần lớn chúng ta chỉ đổ tội cho một mình ông Judas mà quên đi đôi lúc chính chúng ta cũng đã vài lần “đổi chác” với chính Ngài. Tôi nhớ lúc còn bé, mỗi dịp đọc kinh (nhất là trước khi thi cử gì đó đó), tôi lại cầu nguyện đại ý là Chúa cho con thi tốt, con sẽ chăm hơn, sống tốt hơn, blah blah (nói theo tiếng Anh thì là dạng Conditional Sentence Type 1 - nếu có A thì mới có B).

Ví dụ như : “Lạy Chúa, con mới mua tờ Việt-lốt, Chúa cho con trúng 100 tỉ thôi thì con xin dâng người nghèo 800 triệu luôn. Amen.” (đúng nghĩa con cá thác lác với cọng rác, đúng là con người là loài thông manh nhất mà Chúa trời tạo ra)

Không những thế, sao khi đổi chác, chúng ta tiếp tục “kỳ vọng” vào sự thành công của phi vụ rồi không đã đụng gì vào công việc, sự cố gắng, nỗ lực. Để rồi đến khi biết được phi vụ thất bại, ta lại chìm trong tuyệt vọng, còn trách Ngài sao đối xử tệ với ta. (Tệ vậy cũng đáng ! ai bỉu đổi lại có cọng rác, hehe).

Kỳ vọng càng cao, thất vọng càng nhiều !

Cộng tác : Ngài hãy xem con đây, một mình cân tất

Lớn hơn một chút, sau nhiều lần thất vọng vì những vi phụ đổi chác trước đó (đa phần những lần thi cử của tôi chẳng được như ý, thi thật thì rớt, thi chơi thì đậu). Nhận ra rằng là do mình không tự nỗ lực, tôi chuyển sang tự lực cánh … bay !

Thức khuya, dậy trễ, ngày đêm cắm đầu vào máy tính, vào những dự án ở công ty mà quên ăn, thiếu ngủ, chỉ có cái là chưa tới mức hút lá đu đủ :))

Gọi là cũng có một số kết quả tốt (vì ít ra là có cố gắng nỗ lực), nhưng cũng chẳng đâu vào đâu. Kiến thức tôi nắm qua những năm tháng đó cũng chẳng gọi là vững chắc, chỉ là chắp vá, thiếu ở đâu vá ở đó. Rồi sức khỏe xuống cấp, tình cảm thì nguội lạnh.

Tóm lại là muội còn ngu, ah nhầm còn ngu muội !!

Ahhh quên, trong khoảng thời gian này. Tôi ma lanh hơn, bằng cách nghĩ là cầu nguyện cho người khác thay vì cho mình, may ra được Chúa thương thì sao !? Thế là cầu cho cha mẹ sống lâu nè, anh em nhiều sức khỏe, thành công nè, người thương được vui tươi, hạnh phúc các kiểu nè. Nhưng trong tâm thức, vẫn còn vụ lợi cho bản thân.

Phó Thác : Phó mặc và tín Thác

Không biết là do vô tình hay hữu ý, tôi lại bốc được Lộc lời Chúa này trong đêm giao thừa 2018

“Ơn của Thầy đã đủ cho con, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối”

Đoạn này thực sự làm tôi thức tỉnh rất nhiều, lâu nay tôi luôn luôn cầu nguyện dài dòng văn tự, xin đủ thứ cho đủ mọi loại người. Nhưng quên đi rằng là mình chẳng có gì mà đòi hỏi, dù đã được ban nhiều ơn mỗi giây mỗi phút còn hít thở không khí, còn toàn mạng mà trách móc, còn ngóc đầu lên mà nhìn ánh dương.

Vì thế, dạo gần đây. Tôi thay đổi thói quen đọc kinh và cầu nguyện : đọc 1 kinh Lạy Cha, 1 kinh Kính Mừng và một kinh Sáng Danh. Và đây là lời cầu nguyện của tôi :

Lạy Chúa, con cảm ơn Người, Người làm gì con cũng chịu ! Amen.

Như những bài trước, tôi luôn đặt niềm tin là thứ có giá trị nhất ở cuộc đời. Vì thế, khi có được một niềm tin chân lý, ta nên phó mặc và tín thác.

Theo tôi, đã không tin thì thôi, đã tin thì nên tin đến cùng ! Đừng lang mang, đừng sai lệch và đừng nửa vời !

PHỤ LỤC : Xin giải nghĩa chữ nôm na:

  • Phó mặc : Giao đứt cho, khoán hẳn cho mà không dòm ngó đến nữa. (theo wiktionary)
  • Tín thác : Tin cho tới chết (theo KhanhKiKi)
  • Phó thác có thể hiểu là nỗ lực cộng tác trong niềm tin kiên vững không đổi. Ngược hoàn toàn với THOÁI THÁC

Tản mạn thành ra nó chuối chuối, rời rời và đời đời một chút

Hết.


Ref:

  • Cover photo : JESUS WALKS ON WATER, CALMS THE WIND from JW

Tản mạn #1 : Nhanh vs Chờ-ậmmmm

Má tôi thường hay quở trách tôi : “Mày lúc nào cũng chậm chà chậm chạp, y như ba
mày, cái gì cũng để nước tới chân”. Những lúc như thế tôi chỉ biết cười
trừ rồi ghẹo má “Hehe con là phải để nước qua đầu luôn rùi mới bơi !!”.

Ngẫm nghĩ lại thì tôi thấy chậm chạp thì thua thiệt nhưng đôi khi cũng lắm cái
hay, giả như những việc nguy hiểm chẳng hạn - thế là có đứa đi trước test hàng
cho mình kaka.

Nói không phải biện minh cho sự chậm chạp của mình chứ nhiều lúc tôi nghĩ con
người bây giờ sao sao ý :

  • Đi ăn tiệc thì trễ 89 phút, thế mà đèn đỏ còn 8 giây đã nhấp nhấp rồ ga.
  • Lướt Phây-Bút 8 tiếng / ngày, thế mà chẳng có nỗi 30’ gặp gỡ gia đình, bạn bè.
  • Trẻ em bây giờ 2 tuổi đã học sài smart-phone rất nhanh, lại còn được khen là thông minh hơn người nữa chứ

Nói ra là để tự ghi nhớ chứ chẳng có ý chê bai ai cả, vì đơn giản đó là quyền
của mỗi người và cái gì cũng có 2 mặt cả. Nói chứ ngày xưa tôi cũng đi tiệc trễ
45 phút hiệp 1 và lướt 80 tiếng FB / tháng đó chứ :D Tất nhiên thời 2 tuổi làm
đếch gì biết cái điện thoại quay số nói chi tới iPhone Ích-Xì. Thế tôi nói :
“Đời xưa thì khổ, đời nay nhiều cám dỗ !”

Mấy nhà văn hay viết là nên “Nghĩ nhanh, sống chậm”. Riêng tôi thì thích “Nghĩ
chậm, quyết nhanh và sống thì … bình thường thôi”, chứ sống chậm quài lại bị má la ;)

Tản mạn thành ra nó chuối chuối, rời rời và đời đời một chút

Bonus from CHAM Exhibition

cham1

cham2

Hết.


Ref: